Giời nóng. Anh ngủ toàn khoả thân. Vợ anh bảo trông chả khác lợn ở lò mổ. Trông mất hết cả cảm tình. Anh thì cứ tự nhủ, ừ thì kể từ khi về ở với nhau cảm tình mất đi mẹ một nửa. Rồi theo thời gian không khéo còn mất hết. Vợ hay thời lại khác, nàng chả hiểu đọc nhiều báo Phụ nữ hay được ai xui, mặc tuyền váy mỏng tinh khôi, xi líp màu, khi thì cam, hồng, gụ có viền đăng ten mềm mại. Trông khí ngon.
Giời nóng. Nó làm anh khó ngủ mặc dù quả điều hoà Gí Lờ vận hành êm ả, mát rượi. Anh vốn không ưa cái không khí tự tạo, tuy mát mẻ nhưng mệt bỏ mẹ. Vợ anh thời lại khác, ngủ vo vo, ngon lành. Địt mẹ, cái cảm giác trằn trọc và khì khì làm cho anh càng mất ngủ tợn. Anh tuyên bố, đéo ngủ chung ít nhất trong ba tháng hè. Vợ anh chưng hửng, gắt hỏi tại sao. Chả sao cả, tại giời nóng.
Anh dọn xuống phòng khách. Mở toang cửa sổ hằng đêm, bật quạt máy vù vù, nằm ườn trên sàn gạch. Vẫn khoả thân tuyền phần, tất nhiên. Anh ngủ ngon lành. Nhưng vợ anh rất không vui, nàng cật vấn anh đủ chuyện và kết luận: anh có bóng hình của con đàn bà khác. Thật thà thì trước kia anh cũng có chút phong tình, tuyền những thứ mây bay, gió thoảng, chả đến đâu mới đâu. Sau này thì anh không chắc, nhưng hiện tại anh cực kì ngoan hiền. Việc vợ anh kết tội anh thế là rất chủ quan, suy đoán liền bà. Thật chả có gì bức xúc hơn khi người tốt bị đổ cho tiếng xấu.
Quan hệ vợ chồng đâm ra căng thẳng, sinh hoạt ngừng trệ, nhạt nhẽo sự sướng sung. Vợ anh bắt đầu mất ngủ. Còn anh vẫn ngon lành, tuy có bức xúc tí ti. Giời nóng, đời mỏi mệt, không ngủ thì có mà chết à? Nàng gạ anh, xuống phòng khách ngủ mới nhớ? Chả biết nàng thực tâm hay dò xét anh sự trằn trọc, mơ màng. Thấy anh ngon lành mọi nhẽ, nàng cũng bớt sầu lo nhưng vẫn kết tội anh, như cũ.
Hôm, nàng bảo anh đi công tác, mai về. Ừ thì việc cứ đi thôi, anh không dò xét, chỉ dặn chóng mà về. Tối đó, máy anh rung lên vì tin nhắn: em đây, anh khoẻ không. Em đang ở Hà nội. Nhớ anh nhiều. Anh hoảng vì sung sướng, nhắn lại theo bản năng săn mồi và dò xét: em là ai? Tin nhắn lại: Anh thật là vô tâm. Em buồn quá. Em là ABC, ở Sài gòn. Em ra có công việc. Trời đất, đúng em rồi. Người mà anh anh trong chuyến đi Sài gòn kịp quen qua công việc. Không lâu và chỉ vớ vẩn, mân mê ngoài da nhưng về cơ bản là anh thích. Tiếc là không đi đến phút cuối cùng vì em phải về cho con bú và anh phải vội vã quay về cho kịp chuyến hàng không giá rẻ bay đêm. ( dừng, đi sóc lọ…)
Anh lao vào vệ sinh đi tắm. Các bạn biết đấy, anh ngủ toàn khoả thân nhưng đi tắm lại để nguyên cả quần đùi. Ở đời, nhiều thứ rất chéo ngoe, vớ vẩn. Anh đánh quả răng bựa bằng hai bàn chải riêng. Cái to đánh tổng thể, cái bé đánh chi tiết, xực thêm nửa lọ Nít tơ rin đảm bảo độ thơm tho. Anh bận bộ cánh mùa hè thông thoáng nhưng lịch sự. Anh tất tả lên đường.
Phố đêm. Đèn găng giăng. Khách sạn càng hào hoa tợn. Anh nhắn tin: đến nơi rồi, em ở phòng bao nhiêu. Không thấy nhắn lại. Anh ngồi chờ, 5 phút, 10 phút, rồi 15 phút…đéo tăm hơi. Anh bốc alô gọi theo số máy vẫn nhắn nhe. Tò tí te. Chột dạ, anh chồm ra quầy lễ tân. Chả có em ABC nào búc phòng hay ở trển cả. Bỏ mẹ, hoá ra anh bị bẫy, à không, bị lừa à? Anh vần phím tìm số của ABC, may quá, vẫn lưu. Anh uất nghẹn, đang ở khách sạn đây, đâu rồi? Bên kia giọng đàn ông cứng cỏi, đù má, mầy là thằng nào? Rồi anh nghe tiếng choang. Hệ thống alô đột nhiên tắt ngóm. Anh xây xẩm mặt mày, lảo đảo bước ra. Chửa kịp hoàn hồn đã thấy vợ anh sừng sững trước mặt. Nàng rít lên trong tiếng người xe ồn ĩ, rõ là tòi mặt chuột chưa, chối nữa thôi. Đồ Sở Khanh, quân phản bội. Anh ú ớ thanh minh theo lối của những gã giai đi ăn vụng. Nàng câng mặt, dang hai tay vả vào mặt anh đôm đốp, bài thánh ca sỉ vả liên thanh không hồi kết.
Anh trở về trong u mê, hốt hoảng. Mẹ tiên sư, vợ mới chả con. Giăng bẫy lừa anh thế thì còn nước non mẹ. Anh lấy hết sức mạnh còn sót lại của đàn ông, quyền của ông chồng cao thượng mắng vợ anh té tát. Nàng chả nói gì, bỏ xuống phòng khách nằm. Nàng khoả thân. Quạt máy chạy vù vù, cửa sổ toang hoang, lồng lộng.
Anh leo lên phòng ngủ, bật điều hoà mát rượi. Anh mặc quần đùi, áo ba lỗ. Anh quay tay…một mình.